Xe đạp – “Người bạn thân thiết”

Tác phẩm dự thi ‘SẮC MÀU CUỘC SỐNG 2016 – Humans of Sividuc’ – MS 03

Gần 3 năm trước khi lần đầu tiên đặt chân xuống Göttingen Hbf, tôi vẫn nhớ những cảm giác lạ lẫm và khác biệt ở một nước Đức xa xôi. Tuy nhiên, có một hình ảnh rất thân thuộc ở Việt Nam nhiều năm trước mà tôi liên tưởng đó chính là những chiếc xe đạp được dựng kín ở khu sảnh trước của ga tầu hay khuôn viên trường Đại học. Hình ảnh này thật thân quen và gần gũi, giống như hình ảnh trong bài hát Phượng hồng “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,…”.

Trước khi sang Đức, tôi thường chỉ nghĩ tới các thương hiệu ô tô như BMW, Audi, hay hệ thống tàu điện ngầm và xe bus, chứ không hề có chút ý tưởng nào về sự phổ biến của xe đạp. Có thể thành phố mà tôi đang học khá nhỏ bé, không có hệ thống tầu điện ngầm hay xe điện, phần lớn sinh viên và người dân ở nơi đây đều sở hữu cho mình một chiếc xe đạp. Tuy nhiên, khi đi sang các thành phố khác bạn cũng không khó để nhận biết sự phổ biến của phương tiện này. Thật sự đây là cách di chuyển an toàn, tiết kiệm và rất thân thiện với môi trường.

Sau một vài ngày làm quen với chỗ ở trong ký túc xá, được một anh bạn đưa đến khu chợ đồ cũ (Flohmarkt/Flea market) và mặc cả giúp mua một chiếc xe đạp cũ chưa tới 30euro. Tuy nhiên, cho đến nay giá trị sử dụng của người bạn nhỏ này mang lại thì đã nhiều hơn số chi phí bỏ ra, từ việc đi lại hàng ngày đến chỗ làm, đi mua sắm, rồi thỉnh thoảng đạp xe tập thể dục (dẫu không được thường xuyên lắm J). Ở bên này, nhiều bạn trở thành những người sửa xe nghiệp dư bởi chi phí sửa và thay thế ở cửa hàng rất đắt. Ở các nơi các bạn sinh viên sống tập trung, thường thì một nhóm sẽ sắm các đồ nghề để tự sửa chữa cho những chiếc xe của riêng mình là không hề hiếm gặp.

Đôi khi đạp xe trên con đường trải dài nắng và hoa của mùa xuân, chợt nhớ về kỷ niệm tuổi học trò hay thời sinh viên khi được chở người mình yêu thương sao mà thú vị vô cùng. Cũng có khi vào trời mùa đông băng tuyết bao phủ trên các con đường khiến chiếc xe không thể di chuyển được. Điều mà tôi thích nhất đó là mỗi khi nhìn thấy những gia đình gồm cả người lớn và trẻ con thong dong trên những chiếc xe đạp vào ngày cuối tuần ở những vùng ngoại ô, sao mà hạnh phúc và yên bình đến vậy. Tất cả những kỷ niệm về “người bạn nhỏ” sẽ mãi vẫn là một điều gì đó thật đặc biệt trong tôi khi chia tay nước Đức.

Tác giả: Phạm Thái Thủy (Göttingen)

Xem thêm thông tin về cuộc thi tại:
1. Thư mời – Thông cáo báo chí
2. Thể lệ
3. Hướng dẫn đăng và vote bài
Các tác phẩm dự thi khác:
MS 01: Tôi thấy tình người vẫn ở đó
MS 02: Rộng dài chữ “thương”

© sividuc.org - Mọi bài viết đều thuộc bản quyền của sividuc.org Hội sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức. Chỉ được phát hành lại thông tin từ website khi có sự đồng ý chính thức bằng văn bản

Liên hệ: Hội sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức
Website: http://sividuc.org/
Fanpage: https://www.facebook.com/sividuc
Facebook group: https://www.facebook.com/groups/banhotrosv.sividuc/
Email: sividuc.org@gmail.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

WordPress spam blocked by CleanTalk.
Follow us on Facebook