Hãy ước mơ và đừng từ bỏ!

Tác phẩm dự thi ‘SẮC MÀU CUỘC SỐNG 2016 – Humans of Sividuc’ – MS 19

—–Hãy ước mơ và đừng từ bỏ——

Ngày tôi gặp anh, đó là lần ở một nhà hàng Việt Nam tại TP Hamburg, Đức. Nơi đây có SV nào mà lại chưa từng biết đến quán Cô Ngân – một cô chủ nổi tiếng tốt bụng và dễ thương, luôn có giảm giá đặc biệt cho SV Việt mỗi lần ghé đến quán Cô dùng bữa. Cũng là nơi quen thuộc của những buổi hẹn hò bạn bè gặp mặt để cùng thưởng thức lại hương vị quê nhà ở nơi xa xứ….

Lần gặp mặt đầu tiên qua lời giới thiệu luyên thuyên của cô bạn học người Huế, và cũng là người đồng hương với anh. Tôi được biết đến anh qua lời kể có cánh của nó, rằng anh là một người rất giỏi, là ông chủ trẻ của một công ty IT, rất yêu thích chụp ảnh và bị ấn tượng đặc biệtqua ngành học Master rất chi là “oách” của anh: “Trí Tuệ Nhân Tạo”, nó khiến người ta thật ko thể ko ngạc nhiên và hỏi lại một lần nữa khi nghe tới! và…tiếc là anh không thể đi lại như một người bình thường được…

Ừ thì! Kí ức thời cấp 3 lại ùa về vì tôi cũng từng có một thằng bạn thân như thế, nó cũng ko được may mắn như anh. Thời ấy chúng tôi chơi rất thân với nhau, thường đi học cùng, trò chuyện và tâm sự với nhau và tôi cũng đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp với nó. Trong tôi lúc đó có một chút bồi hồi và nôn nóng muốn được gặp anh…

– “Anh N tới rồi kìa V!” – Bạn tôi nó nhìn thấy anh từ xa và nói, theo hướng chỉ tay tôi nhìn về phía ấy! À, đây là anh ấy sao, dáng người nhỏ nhắn, trên cổ đeo cái máy chụp ảnh ngồi trên chiếc xe lăn điện với vận tốc cũng khá chi là nhanh thoăn thoát. Anh nhoẻn miệng cười với cô bạn tôi từ xa khi cũng vừa nhìn thấy nó.

Đó là lần đầu tiên tôi quen biết và trò chuyện với anh. Sau gần 2 tiếng trò chuyện cùng nhau, nhận xét đầu tiên khi quen một người bạn mới của tôi đó là: Anh là một người dễ mến, luôn nở nụ cười trên môi khi nói chuyện, anh có niềm đam mê nhiếp ảnh đến lạ thường, nếu tôi hỏi về nhiếp ảnh anh có thể thao thao bất tuyệt mãi ko ngừng. Thời gian ấy tôi cũng là một người mới tập tành chụp ảnh do mới tích góp tậu cho mình con DSRL chụt choẹt theo sở thích cá nhân, nói chung là còn khá gà mờ nên đặc biệt hứng chí khi được trò chuyện cùng anh, và đó cũng là đề tài trao đổi giữa 2 anh em tôi vào những lần gặp tới!

Những lần hẹn tiếp theo, là những buổi lang thang chụp ảnh cùng nhau khắp mọi ngóc ngách, phố phường Hamburg xinh đẹp, là những buổi café bàn về đề tài quen thuộc xoay quanh những chia sẻ về câu chuyện nhiếp ảnh đầy đam mê và nhiệt huyết của 2 anh em, là sự chia sẻ kinh nghiệm và hướng dẫn tận tình từ phía một người anh! Có thể nói tóm gọn lại trong vài dòng: “Anh là người đã truyền cảm hứng và niềm đam mê với nhiếp ảnh cho tôi, là người đưa tôi đến với cái thú chơi có phần “xa xỉ” này ! 🙂 Thật ra nó cũng là xuất phát từ lời nói đùa của dân nhiếp ảnh ” Nuôi máy ảnh cũng tốn chẳng kém gì quen một cô bạn gái đỏng đảnh thích sắm sửa! ”

Những câu chuyện nhiếp ảnh và buổi hẹn hò chụp choẹt cùng nhau chính là sợi dây đã gắn kết tình cảm anh em chúng tôi! Để rồi dần theo khoảng thời gian 2 năm tôi có thể hiểu hơn về tính cách và con người anh, thấy ở trong anh luôn có một tinh thần lạc quan và yêu đời, đó là điều mà tôi đáng phải học ở anh!  Câu chuyện cuộc đời anh tôi xin phép không nhắc đến ở đây, cũng như không muốn chạm vào một nổi đau tuổi thơ mà anh đã từng phải gánh chịu! Cái tôi muốn nói ở đây là đối với anh những khó khăn mà tôi trải qua chưa là gì cả, bởi thế nên tôi hãy luôn sống hết mình và luôn phải biết bằng lòng với những cái mình đang có!

⁃       “Anh mà như em chắc chưa có chỗ nào trên thế giới mà chưa có dấu chân anh nhỉ!!! ” – Tôi hay đùa với anh như thế. Bởi: Anh là người rất yêu thích thể loại nhiếp ảnh đường phố – Street Photography, cùng với chiếc máy ảnh anh thường lang thang một mình khắp mọi nẻo đường ở khắp nước Đức cũng như Châu Âu,… anh luôn muốn ghi lại tất cả những khoảnh khắc của cuộc đời ở những góc độ khác nhau, để anh có thể cảm nhận những thứ xoay quanh cuộc sống của anh bằng cách trọn vẹn nhất! Ở đó anh cảm nhận được sự tự do, ko gò bó, ko sắp xếp khuôn mẫu,… Và câu chuyện về mỗi nhân vật trong khoảnh khắc anh ghi lại bằng chiếc máy ảnh đều thể hiện được sự mong muốn và khao khát của anh. Đó là một mơ ước nhỏ bé được hoá thân vào những nhân vật ấy, để anh có thể hiểu được họ, có thêm nhiều trải nghiệm cuộc sống nhân vật, cho anh được một lần sống như họ, được bay, được nhảy dù chỉ là trong trí tưởng tượng của anh nơi thế giới ấy.

⁃       “Khi chỉ có anh và máy ảnh, được lang thang chụp ảnh, anh quên mất đi mình là ai và đang sống và làm công việc gì, anh cảm giác như thế giới chỉ có anh và viewfinder vậy ! ” –  Cười híp mắt và nói với tôi đoạn 2 anh em lang thang trên các góc phố ở Hamburg. Đam mê chụp ảnh là thế, đôi khi anh quên hết tất cả, quên luôn việc anh ko thể đứng, ko thể leo, ko thể bò ra như tôi mà chụp ảnh ở những góc độ khác nhau, cái quan trọng đối với anh chỉ là được chụp hình, được làm cái mình thích và sống trong thế giới của nhiếp ảnh.

Đặt tôi vào vị trí của anh, tôi hoàn toàn có thể sẽ phải từ bỏ những ước mơ của mình, nhưng ngược lại đối với anh chưa hề có khái niệm từ bỏ, hơn thế nữa anh vẫn luôn muốn đặt mình vào những thử thách của cuộc sống, anh thích trải nghiệm và chinh phục những điều khó khăn như lời a kể về cuộc sống mà anh từng trải khi ở VN. Ở hiện tại, các khó khăn khi di chuyển khi còn ở Việt Nam giờ nó đã không còn đáng quan tâm nữa, tôi vui thay cho anh vì ở nơi Châu Âu này anh có thể tự do đi lại và làm những việc mà anh thích, mang đến cho anh cơ hội được đi du lịch khắp mọi nơi và hơn tất cả nơi đây mọi người đều xem anh là người bình thường, nó ko giống với những ánh mắt có hơi phần khó chịu như khi anh còn sống ở Việt Nam. Điều ấy khiến anh thực sự thoải mái, anh vui và tôi cũng thế!  Anh luôn quan niệm rằng cuộc sống là luôn nhìn vào thực tại và không ngừng mơ ước về tương lai. Những khó khăn, vất vả trong quá khứ chỉ là bài học tôi luyện giúp cho bản thân mỗi con người thêm mạnh mẽ, cũng như tích luỹ thêm kinh nghiệm, để có thể đương đầu với hiện tại và tương lai.

Đối với tôi trong câu chuyện này, việc cảm thấy cá nhân sướng hay khổ chỉ là do cái nhìn và sự chấp nhận bản thân thôi. Bao nhiêu cũng là không đủ đối với một người luôn cảm thấy thiếu, bao nhiêu cũng là đủ đối với một người biết chấp thận cái thực tại của bản thân và biết thoả mãn, trân trọng điều mình đang có… Cuộc sống luôn có những khó khăn, chông gai nhưng cái tất yếu là ta nên nhìn đời bằng đôi mắt thế nào và cũng đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, vì ta vẫn còn nhiều may mắn hơn rất nhiều người khác !  – Nước Đức và anh đã cho mang đến cho tôi một bài học quí báu như thế! Tôi của hiện tại rất trân trọng những điều mình đang có và Bạn cũng thế nhé !!!

Điều sau hết tôi muốn nhắn nhủ với anh là: Hãy luôn đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình anh N nhé! “

Hamburg, 30.06.2016
Vinh Vo

Xem thêm thông tin về cuộc thi tại:

1.Thư mời – Thông cáo báo chí

2. Thể lệ

3. Hướng dẫn đăng và vote bài

Các tác phm d thi:

MS 01: Tôi thấy tình người vẫn ở đó

MS 02: Rộng dài chữ “thương”

MS 03: Xe đạp – “Người bạn thân thiết”

MS 04: 7 điều tôi học được từ người Đức

MS 05: Mùa đông có nắng

MS 06: Khoai lang, khoai tây hay… khoai sọ???

MS 07: Cứ đi đi để thấy đời thật đẹp

MS 08: Nước Đức đã rèn luyện tôi trở thành 1 chiến binh dũng cảm

MS09: Nước Đức và những con sóng lặng

MS10: Được làm điều mình thích và tìm thấy chính mình

MS11: Hãy luôn yêu đời như chim, vô tư như thỏ nhưng chăm chỉ như sóc

MS12: Chợ giáng sinh ở Kiel

MS13: Cuộc sống “bất tiện” ở Đức

MS14: Dạo chơi ở Bremen

MS15: Những người Đức xấu xí

MS16: Ở Đức, ai bảo là sướng, suốt ngày chỉ biết làm việc thoai!

MS17: Những gì nước Đức không có

MS18: Quê hương là nơi trái tim thuộc về

© sividuc.org - Mọi bài viết đều thuộc bản quyền của sividuc.org Hội sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức. Chỉ được phát hành lại thông tin từ website khi có sự đồng ý chính thức bằng văn bản

Liên hệ: Hội sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức
Website: http://sividuc.org/
Fanpage: https://www.facebook.com/sividuc
Facebook group: https://www.facebook.com/groups/banhotrosv.sividuc/
Email: sividuc.org@gmail.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

WordPress spam blocked by CleanTalk.
Follow us on Facebook